tháng năm rực rỡ.

tôi đã luôn nghĩ về bạn ấy rất nhiều. những kí ức ngày ấy cứ ràng buộc tôi giống như có vết sứt ở trong lòng mà không bao giờ quên đi. mùa thu năm ấy, tôi là một kẻ mộng mơ, thích ngồi đọc sách trong thư viện nhỏ, thích mua những cuốn báo rồi bày bừa ra nhà.



bạn ấy dường như thích tôi ở sự thân thiện và hồn nhiên ấy. tôi thích chạy nhảy trên cánh đồng lúa xanh ngắt vào mùa thu, như "bắt trẻ đồng xanh". mùi hương lúa thơm lự chảy trôi qua khứu giác. những ngày đẹp trời đó, bạn ấy đi bên tôi y hệt như cuốn sách viết bằng chữ tiếng anh dày cộp mà lúc nào tôi cũng mang bên mình. tình cảm bạn ấy dành cho tôi như tất cả nhữ điều tôi chân quý. dường như điều ấy khó mà có thể nói lên thành lời. nó mong manh khiến tôi ghi nhớ rất kĩ. kí ức ngày ấy dẫu có chôn vùi cũng chẳng thể phai mờ. kí ức ấy thật đẹp đẽ như giấc mơ mà người ta chẳng muốn tỉnh dậy một chút nào.

cuộc sống là kí ức về như tháng ngày ta từng bên nhau. nắng vẫn luôn ấm áp, gió vẫn lồng lộng thổi ngoài biển. thời gian vẩn không ngừng trôi. rồi chúng ta sẽ thay đổi. yêu thương một người chưa bao giờ là trọn vẹn cả. chúng ta vẫn phải sống một cuộc đời của riêng mình. tháng năm trôi qua, chúng ta sẽ chẳng còn như ngày ấy. người chẳng thể giữ lại kí ức, có gặp được nhau vào khoảnh khắc rực rỡ nhất tuổi thanh xuân là may mắn rồi.

năm tháng vội vã, những rung động đầu tiên vẹn nguyên biết nhường nào. lỗ hổng thời gian sẽ cuốn kí ức nằm im vào một chiếc hộp mà chẳng thể nào mở ra. bạn ấy đã chẳng còn như năm nào, tôi cũng vẫn. dẫu ngày ấy và bây giờ có ra sao thì chúng ta đã từng có một thời rất vui vẻ phải không?

tôi của năm ấy đã không còn. nhưng tôi vẫn mong, nếu có ngày trở lại, chúng ta vẫn sẽ có thể nắm tay nhau chạy trên cánh đồng xanh hoài. tuổi trẻ của chúng ta sẽ xanh mãi mãi. lúc ấy, những nỗi buồn sẽ chẳng còn nữa, thời gian như ngưng đọng lại. tôi sẽ luôn nhớ bạn ấy và cả tháng năm thanh xuân tươi đẹp như một bức tranh.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

mùa cây lá đỏ.

định luật bánh bơ.